Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyên mục: CHUYỆN HUYỀN BÍ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyên mục: CHUYỆN HUYỀN BÍ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

NHÌN NHẬN VONG DƯỚI GÓC ĐỘ KHOA HỌC TÂM LINH



Thượng tọa Thích Quảng Tùng
Đạo Phật là đạo từ bi và trí tuệ luôn bạt trừ khổ đau để mang lại hạnh phúc an vui cho chúng sinh và khuyến khích mọi người tu tập, rèn luyện có trí tuệ để vượt qua sinh tử luân hồi mà thành Phật đạo, là vĩnh viễn thoát khỏi khổ đau. Đó là mục đích cao nhất của mọi tín đồ đạo Phật. Nhưng trong quá trình tu tập do nhân duyên, điều kiện khác nhau mà kết quả cũng khác nhau tạo nên tứ thánh, lục phàm. Bốn quả vị thánh (Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát và Phật) là không còn luân hồi sinh tử, không còn khổ đau. Còn lục phàm là sáu ngả luân hồi (Thiên, nhân, A tu la, địa ngục, ngã quỷ và súc sinh) là còn khổ đau. Nhìn nhận theo Sinh diệt môn thì lục đạo có:
- Thiên: là những người lúc sống ở trên đời làm nhiều điều thiện, làm nhiều việc tốt, khi chết theo nhân tốt của mình gieo trồng mà được quả báo sinh về cõi trời tốt đẹp.
- Nhân: là những người lúc sống ở trên đời sống đúng nhân cách, không thiện nhiều, không làm ác thì sinh lại làm người.
- A tu la: là những người lúc sinh thời hay nóng giận, sân hận, không làm ác, khi qua đời sinh về cõi A tu la luôn luôn nóng giận.
- Địa ngục: là những người lúc sống ở trên đời làm nhiều điều xấu ác về thân, về khẩu, về ý nên sau khi chết bị đọa lạc vào nơi địa ngục, là quả báo tự mình chiêu cảm lấy do nhân tạo tác lúc trước.
- Ngã quỷ: là những người không siêu thoát hoặc chưa siêu thoát. Họ tồn tại theo dạng vật chất đặc biệt, dân gian gọi là ma, vong, linh giác… Phật giáo gọi là thần thức hay A lại da thức. Họ có khả năng giúp đỡ người đời hoặc làm hại người đời.
- Súc sinh: chỉ chung cho các loài động vật, do quả báo của đời trước mà đọa lạc vào làm thân trâu, ngựa, chó, mèo…
Chúng sinh cứ xoay vần hết quả báo ở địa ngục chuyển lên ngã quỷ; hết ngã quỷ chuyển lên súc sinh; hết kiếp súc sinh mới chuyển thành người.
Đạo Phật không chấp thường và không chấp đoạn.
Chấp thường tức là cho rằng người ta chết rồi có linh hồn, là người vẫn tồn tại mãi mãi là người.
Chấp đoạn nghĩa là cho rằng chết rồi là hết, không còn gì cả.
Hai trường phái này đều sai. Phật dạy: “Do nhân như vậy thì thành quả như vậy”. Nhân quá khứ tạo ra quả hiện tại; nhân hiện tại sinh ra quả tương lai. Cứ như vậy mà đắp đổi cho nhau, mà xoay chuyển từ đời này qua đời khác; Tốt xấu đều do mình tạo tác; Con người là chủ nhân ông mọi hành động của mình.
Theo định luật bảo toàn và chuyển hóa năng lượng của Mendeleev: “Mọi vật không sinh ra cũng không mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác”. Ví dụ: nước bốc hơi ngưng tụ thành mây, mây gặp lạnh mưa xuống thành nước, nước lại bốc hơi thành mây…
Đức Phật trải qua nhiều đời, nhiều kiếp tu phúc tu thiện mới thành quả vị Phật. Ngài đã trải qua nhiều thân: làm con hiếu, làm vua hiền, làm tướng giỏi, thậm chí còn làm thân dã can (như con cầy sống ở tha ma). Kinh Vị Tằng Hữu ghi rõ: Tuy mang thân dã can nhưng nhờ tu tập có trí tuệ nên vẫn thuyết pháp cho vua Đế Thích nghe.
Theo Duy thức học thì Tàng thức, A lại da thức hay thần thức là cái chủng tử nó tích lũy từ đời này đến đời khác. Ví dụ: vị Lạt ma đời nay là do kiếp trước đã là Lạt ma. Cháu bé hôm nay giỏi toán hay giỏi thơ, là thần đồng vì đời trước cháu đã từng giỏi toán, giỏi thơ…[2]
Khi thân vật chất tiêu tan, còn lại thân trung ấm, tùy theo nghiệp lực tạo lúc sinh thời mà đi đầu thai làm người hoặc vãng sinh hay đi trong sáu nẻo luân hồi. Việc đi đâu, về đâu do cận tử nghiệp lôi kéo, nó có sức mạnh ghê gớm, như cây lúc sắp đổ mà nghiêng về phía nào sẽ đổ về phía đó. Cả đời làm thiện nhưng khi lâm chung nghĩ ác, nói ác nó sẽ dẫn dắt về đường ác; Cả đời làm ác nhưng giờ phút cuối cùng gặp bạn thiện giúp đỡ khuyên niệm Phật đến nhất tâm bất loạn là được đới nghiệp vãng sinh (mang theo nghiệp mà vãng sinh không còn luân hồi nữa).
Xét về mặt khoa học thì mỗi người có một tần số năng lượng sinh học khác nhau hoặc có chỗ gọi là vầng hào quang khác nhau. Nếu hợp nhau, khi còn sống thì sống hòa hợp với nhau; nếu không hợp thì xung khắc với nhau. Theo đạo Phật gọi là có nhân duyên với nhau hoặc không có nhân duyên (đủ điều kiện và không đủ điều kiện). Dân gian thường nói : “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” – Hợp nhau thì dù ở xa vạn dặm vẫn gặp nhau, gặp nhau trên lý trí và hành động. Khi người này có chuyện lớn xảy ra như tai nạn, ốm đau thì người kia cảm nhận được. Khi một người chết đi thì phần thể xác của họ tiêu mất nhưng phần tinh thần, phần năng lượng sinh học của họ là một dạng vật chất đặc biệt vẫn còn – dân gian gọi đó là ma, vong hay linh hồn – lưu lại nơi họ chết, ở đất, đá hoặc là xe cộ, cây cối nên chỗ nào xảy ra tai nạn giao thông thì nơi đó sẽ là điểm đen; Nơi nào có người chết đuối nơi đó sẽ thành dớp – sẽ là nơi thường xảy ra chết đuối. Bởi vì người nào đi qua nơi đó hợp với tần số của người đã chết ở đó và gặp năm xung tháng hạn, họ sẽ bị vong người chết làm tối mắt lại hoặc không làm chủ được bản thân dẫn đến tai nạn làm chết người.
Có những căn nhà do vong tiền chủ linh thiêng, người khác mua nhà đến ở. Về nhà đó ngày nào thì đau đầu, bệnh tật từ ngày đó. Nếu là vong nữ thì những người nam đau đầu, người nào hợp với vong thì bị nặng nhất. Nếu là vong nam thì phụ nữ trong nhà bị bệnh đau đầu, không thuốc gì chữa khỏi được, vì họ không phải bị bệnh thật, người ta thường gọi là tâm bệnh. Tâm bệnh phải chữa bằng tâm, còn thân bệnh phải chữa bằng thuốc mới khỏi.
Nếu nhà ở mà có mộ phần bên dưới thì càng nguy hiểm. Người ta thường gọi là ám khí. Nếu vong mà thiêng họ nhập vào người nhà nói tên tuổi, mồ mả ở chỗ nào, họ yêu cầu chuyển đi, xây mộ cho họ hoặc hiện hình trong mơ xua đuổi nhà chủ, hoặc có cảm giác dựng giường lên. Có nơi họ hành cho chết người. Có những công trình lớn vong cũng gây trục trặc cho việc thi công. Ví dụ : Khi xây dựng cầu Bính (Hải Phòng) công nhân hay gặp những tai nạn lạ lùng: Đang đi ngã lăn quay một cách vô lý, hoặc hố móng của cột trụ cao phía bờ bắc gần cống Bính khoan sâu tới 56 mét mà tuột mũi khoan tới 3 lần, trong điều kiện máy thi công rất tốt mới đưa từ Nhật sang. Để bảo đảm an toàn cho thợ lặn xuống lấy mũi khoan lên, Tổng B và ông giám đốc người Nhật đã nhờ tôi ra xử lý. Ra tới hiện trường thì hố móng, mố cầu và trụ phía nam đều có vong phá. Vì tại đó là bãi cây sú, vẹt mà trong những năm kháng chiến đội Việt Hùng chuyên đi bắt bọn Việt gian rồi đưa về khu vực đó tuyên án và đập chết ở đó. Sau khi xử lý toàn bộ các hố móng và cúng khao chúng sinh thì tất cả mọi công việc đều tốt đẹp. Khi đoàn thi công mặt cầu từ Nhật sang làm, họ lại nhờ chúng tôi kiểm tra xử lý tiếp để làm trên cao được an toàn. Đúng như vậy, thi công cầu Bính an toàn tuyệt đối về người, không có ai bị tai nạn lao động chết (trong khi thi công cầu Bãi Cháy chết mấy người). Điều tra nguyên nhân tuột mũi khoan ở bờ bắc là do một số vong chết đuối tại cống Bính và chỗ sông đó phá hoại. Tôi thấy gần đó có cây tre còn nhiều cành lá, tôi gọi mấy công nhân cùng tôi tới thả ngọn tre xuống vớt họ lên, từ đó hố móng được xây dựng thành công.
Việc vong gây bệnh có nhiều dạng, nhưng phổ biến nhất đối với người lớn là đau đầu, mất ngủ, nặng hai vai, thỉnh thoảng đau nhói tại vùng tim, nóng bụng và bồn chồn trong lòng, chân tay lạnh, ngủ mơ mộng nhiều, huyết áp thấp. Vong có thể làm cho vợ chồng cãi nhau vô cớ hoặc đánh nhau, bỏ nhau để vong chiếm như tình tay ba. Tôi đã hàn gắn được rất nhiều đôi đứng bên bờ tan vỡ. Hoặc đẹp trai không lấy được vợ, xinh gái không lấy được chồng, thậm chí mai cưới rồi nay còn bỏ, hoặc vong làm cho sẩy thai và không đẻ được…
Đối với các cháu bé thì khóc đêm, giật mình, ngày thì lười ăn bỏ bú, hay bị nôn, ho sốt kéo dài, uống thuốc không khỏi hoặc không tìm ra nguyên nhân gây bệnh. Ví dụ : Đầu năm vừa qua có cháu Hoàng Bảo Phúc, 4 tuổi, con bán khoán cho Đức Ông ở chùa Hàng. Tối 25 tháng chạp năm 2007 cháu đi ngủ bình thường, sáng dậy không cử động tay chân được, bố cháu đưa đi viện Hải Phòng rồi chuyển lên bệnh viện Nhi Hà Nội. Ngày mùng 4 tết giỗ Đức Ông, bố cháu về chùa lễ kể chuyện về bệnh tình của cháu. Tôi bảo đưa ảnh tôi xem thử cháu thuộc bệnh gì. Bố cháu về lấy ảnh của cháu, xem xong tôi bảo: “Đưa về chùa tôi chữa cho”. Bố cháu nói: “Cháu thở bằng máy, không đưa về được, mời thầy lên chữa hộ”. Tôi bảo: “Tết bận không đi được, đưa ảnh chữa từ xa cũng được”. Trong khi đó cháu được bệnh viện tổ chức hội chẩn qua cầu truyền hình với các giáo sư bác sỹ Nhật Bản mà không tìm ra bệnh. Cháu đã chết lâm sàng 2 lần. Tới ngày 19 tháng Giêng năm 2008, tôi lên chùa Quán Sứ làm việc, buổi trưa vào bệnh viện chữa “trộm” cho cháu được 2 ngày liền, bệnh chuyển biến nhiều, mắt cháu đưa nhanh và tỉnh táo hơn. Tới ngày 26 tôi lại vào chữa cho cháu một lần nữa. Sau nửa tháng tôi đi công tác nước ngoài về, tôi vào viện thăm thì cháu đã được ra khỏi phòng cấp cứu, đã bỏ hết máy và tự thở được nhưng đờm nhiều do đặt ống dẫn thức ăn. Tôi chữa cho cháu một lát thì đờm xuôi hết không phải hút đờm nữa. Sau đó cháu chuyển về viện đông y. Tôi lại vào thăm và chữa cho cháu vào 10 giờ sáng. Mấy bác sỹ thấy tôi chữa cho cháu chạy loạn cả lên và nói bố cháu không được mời thầy ngoài vào. Bố cháu bảo: “Thầy đây là anh của ông nội cháu vào thăm cháu”, bấy giờ mới yên. Sợ quá, từ đó tôi không dám vào thăm để chữa cho cháu nữa. Ở đó một thời gian tôi bảo bố cháu đưa cháu về Hải Phòng tôi chữa cho. Sau hơn 4 tháng chỉ nằm, tay cháu đã cử động nhưng chưa nắm được, hai chân liệt không đi được. Tôi chữa nửa tháng thì cháu đứng được và dắt tay đã đi được mấy bước. Sau 1 tháng thì cháu đi giỏi. Tôi bảo bố cháu mua xe đạp cho cháu đi để cơ bắp phát triển. Tới nay cháu đi cứng cáp và hàng ngày đạp xe tới chùa chữa tiếp.
Cháu Hoàng Bảo Phúc tôi kể trên đây là một trong hàng ngàn người mà tôi đã giành lại từ bàn tay ma quỷ hại người mà thuốc không thể chữa được.
Còn một dạng nguy hiểm khác là người chết bị trùng. Trước đây tôi cũng không tin có trùng nhưng trên thực tế nhiều người rất khỏe mạnh sau khi người thân chết thì đổ bệnh chết hoặc chết một cách khác thường. Theo truyền thống thì người ta căn cứ vào tuổi người chết, vào giờ, ngày, tháng, năm người chết xem có bị trùng hay không rồi làm bùa hoặc cúng để cắt trùng nhưng nhiều trường hợp không thành công. Riêng tôi dùng quả lắc kiểm tra qua ảnh người chết, nếu bị trùng thì trừ luôn và điều tra xem người thân: bố mẹ, vợ, chồng hay anh em, con cái… bị trùng đánh chỉ trừ một lần là xong.
Với triệu chứng là bị đau đầu, ai là người được vong lúc sinh thời quý nhất sẽ bị trùng đánh vì khi chết thần trùng đánh vong, bắt dẫn về nhà để thần trùng bắt người thì người quý nhất là vong nhớ tới đầu tiên rồi dẫn trùng về; gặp người đó là trùng đánh ngay vào đầu làm đầu đau không làm chủ được bản thân dẫn đến hành động không chuẩn hoặc phát bệnh mà chết. Do đó nếu trong nhà có người chết, ai mà bị đau đầu uống thuốc không khỏi là phải cảnh giác với trùng, có khả năng đã bị trùng đánh.
Vì thời gian nộp bài tham luận gấp và nể cụ Chu Phác nên tôi đóng góp đôi lời thô thiển theo sự hiểu biết và với kinh nghiệm thực tiễn để bộ môn cận tâm lý có tư liệu báo cáo với Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người. Còn vấn đề vong thì phải bàn dài dài vì có nhiều tư tưởng khác nhau nhất là những người đứng ngoài cuộc mà bàn trong cuộc thì thật khó.
Dân ta thường nói : “Đoạn trường ai có qua cầu mới hay”. Phật dạy: “Người uống nước nóng lạnh tự biết, người ngoài biết thế nào mà bàn” nên bài viết có ai đó không hài lòng cũng xin vui vẻ tha thứ.

Thượng tọa Thích Quảng Tùng – Phó Chủ tịch HĐTS Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Hồn ma báo oán ở trường bắn tử tù

Những người liệm hay chôn cất cho tử tù đều gặp phải những chuyện không hay, người nhẹ thì bị điên, tai nạn, nặng thì tử vong đầy bí ẩn.



Mộ Phước
Mộ Phước "tám ngón"..

Trường bắn Long Bình (quận 9, TP HCM) được lập từ năm 1976 trên khoảng đất trống rộng hơn 7ha, là nơi hành quyết lượng tử tù nhiều nhất cả nước. Hàng chục năm tồn tại, nó là vùng đất dữ mang trong mình nhiều câu chuyện rùng rợn.

Những ngôi mộ san sát nhau lúc trước nay chỉ còn là những cái hố vừa được đào xới còn nguyên dấu tích. Mộ các tử tù đã được dời đến một nghĩa trang tại Bình Dương, nhường chỗ cho các dự án đô thị đang triển khai.

Trường bắn nằm cạnh con đường lớn nhưng bị chia cắt bởi một bờ dốc cao. Giữa trường bắn rộng lớn có một cây cao, đứng trơ trọi. Bên dưới tán cây là những ngôi mộ chi chít. Có khi một loại dây leo trùm lên một lúc bốn, năm ngôi mộ thành một "cụm" mộ sâu hun hút. Giữa những lùm cỏ dại quá thân người, mộ tử tù rất ít ngôi "ngoi" lên được hết mặt cỏ um tùm.

Nằm ở ngay "mặt tiền" trường bắn là mộ Nguyễn Hữu Thành, tức Phước "tám ngón" thấy có nhiều chân nhang, cả vỏ lon bia uống dở. Anh Nguyễn Văn Hùng, cửu vạn gần trường bắn nói rằng mộ đại ca Phước được năng thăm viếng nhất bởi giang hồ khắp chốn. Không chỉ có vậy, nó còn nổi tiếng linh nên một thời, dân cờ bạc, số đề ào ào đến cầu may. Cứ giữa trưa hoặc ban đêm là lại có nhiều con bạc cùng thầy bà đến cầu cơ xin số. Từ mộ đại ca Phước lan sang các mộ khác. Nhiều kẻ trúng lớn quay lại cúng heo quay, xây cho các tử tù mộ bằng bê tông để trả lễ. Không biết có linh thật không mà có dạo nạn cầu cơ xin số đề ở pháp trường này thành một cơn sốt.

Chính quyền nhiều lần ra quân càn quét mới dẹp yên được. Trong một lần càn quét như thế, có người đã cố tình bắn sứt một mảng bia mộ của Phước "tám ngón" để trấn tĩnh đám khát bạc mê muội. Mộ Phước đại ca cũng từng bị đào trộm như Năm Cam và Châu Phát Lai Em nhưng bất thành vì quá nặng mùi tử khí. Kẻ đào mộ Năm Cam là để lấy tiền người nhà còn đào mộ đại ca Phước chỉ để lấy tiếng.

Ông Tư Bé (60 tuổi) sinh ra và lớn lên gần trường bắn nên mọi điều về nó ông đều biết. Ông kể, tử tù đầu tiên bị xử ở trường bắn này là một ông già ăn trộm vịt bị hai cha con gia chủ phát hiện nên dùng búa tạ đập đầu giết chết cả hai người. Từ đó đến khi đóng cửa, trường bắn đã hành quyết hơn 500 tử tù. Lúc trước, mỗi lẫn có xử bắn dân tình xung quanh đến nườm nượp, người ngoại tỉnh nghe tin cũng khăn gói về xem. Ông nhớ nhất vụ tử hình Nguyễn Hữu Giộc (Mười Vân), nguyên Giám đốc Công an tỉnh Đồng Nai sau ngày giải phóng có lượng "khán giả" đông nhất, vòng trong vòng ngoài có đến vài nghìn người.

"Đã ra đến pháp trường thì coi như đã chết trong lòng rồi, hồn vía phiêu bạt chỉ còn cái xác rỗng mà thôi", ông Tư nói. Những kẻ tội ác tày đình giết người không ghê tay nhưng ra đến nơi mềm như cọng bún hoặc cứng đờ như khúc gỗ, đội thi hành án phải kéo lê lên dựa cột. Nhiều kẻ còn vãi ra ướt sũng quần.

Sau khi tổ năm người dùng súng AK bắn ở cự ly gần, đội trưởng thi hành án gí súng lục vào đầu tử tù bắn một phát ân huệ trước khi đội mai táng tẩm liệm đem đi chôn. "Cái trường bắn này từ lâu là đất dữ đầy ám khí, người ta còn kể rằng ở đây rất nhiều ma. Đêm đến nghe nhiều tiếng khóc ai oán. Kẻ kêu đói, kẻ than đau. Cũng phải, có cái chết nào hơn bị hành quyết đâu", ông nói tỉnh queo.

Những ang thờ người chết vì tai nạn trên đoạn đường trước trường bắn.
Những ang thờ người chết vì tai nạn trên đoạn đường trước trường bắn..

Ông Tư khẳng định còn rất nhiều lời đồn đoán rùng rợn khác khiến người ta kinh sợ vùng đất dữ này. "Chuyện đâu không biết, riêng thằng cháu họ tôi trước làm nghề tẩm liệm xác, bây giờ bị điên rồi, phần do rượu, phần do ám ảnh", ông gằn giọng. Khoảng mười năm về trước, xóm ông có ông già lấy cái cột trói tử tội về làm giàn bầu. Vụ đầu cây ra trái sum suê nhưng được ít lâu ông treo cổ chết luôn trên cái giàn bầu chẳng biết vì lý do gì.

"Nhiều người nói rằng những người đó bị âm hồn tử tù về bắt. Tôi không biết có nên tin hay không nhưng thấy cũng lạ", ông kể tiếp. Gần đây, lại xảy ra nhiều cái chết kỳ lạ khác ở đoạn đường chạy ngang trường bắn. Nhiều người đang chạy, bỗng dưng té xe hoặc đâm đầu vào cây chết bất đắc kỳ tử. Riêng đoạn đường ngắn trước mặt trường bắn này đã có mười mấy người chết. Kỳ lạ hơn, nhiều người trong số họ từng khâm liệm hoặc đào mồ chôn tử tù.

Ông Hai Thổ, người từng làm nghề chôn cất tử tù ngày trước, kể: "Bữa trước, tui đang chạy tự nhiên thấy tối sầm lại, người cứng đơ. Sém chút nữa thì đâm xe vào gốc cây mất mạng rồi". Ông tâm sự, người ta hay đồn đoán về việc báo oán. Riêng ông không tin. Ngày trước, ông làm nghề chôn cất tử tù phần vì miếng cơm manh áo, phần vì nghĩa hiệp.

Ông cho biết, pháp trường thường có hai đội, một đội tẩm liệm và một chuyên đào huyệt chôn xác tử tù. Người tẩm liệm thì được trả 200.000-300.000 đồng, chôn cất thì ít hơn, nhiều nhất chỉ được 100.000 đồng. Ông Hai Thổ hành nghề phụ hồ kiếm sống, mỗi lần có người kêu chôn xác thì tham gia.

Việc tẩm liệm và chôn cất xác tử tù ngày trước thường do hai "ông trùm" là Lê Hoàng Phước (tự Tỷ) Phạm Quốc Thanh (tự Thanh "Mập") thay nhau đảm nhận. Đây cũng chính là hai người cầm đầu đường dây trộm xác Năm Cam và đồng bọn ngày trước. Chính Thanh "Mập" rủ Hai Thổ tham gia đào xác nhưng ông từ chối. Sau vụ án chấn động, ông "giải nghệ", không làm cái nghề rùng rợn ấy nữa. "Thanh Mập cũng vừa đi rồi. Nó chết ngay trước mặt trường bắn", ông Hai kể giọng buồn bã.

Vài tháng sau khi trường bắn đóng cửa, giữa trưa, Thanh chạy xe ngang trường bắn bất ngờ ngã dúi xuống mặt đường rồi chết trên đường đưa đi cấp cứu. Cái chết của Thanh "Mập" và nhiều người khác chính là lúc khởi phát tin đồn báo oán nhắm vào những người từng hành nghiệp tại pháp trường này. Riêng ông nghĩ đó chỉ là trùng hợp, vì ở đời ai gây oán mới nhận oán. Ông chỉ làm việc nghĩa, việc đúng đắn thì chẳng có gì phải sợ.

Hai Thổ tâm sự, lâu lắm rồi ông cũng không quay lại trường bắn Long Bình. Ông không sợ gì cả, nhưng đó là nơi hiu quạnh, buồn bã mà ai cũng muốn quên đi. Trường bắn lúc đầu lập nên, dân xung quanh hiếu kỳ lắm nhưng dần dà ai cũng sợ. "Bây giờ thì nó đã thật sự được dẹp bỏ, không còn ai bị ám ảnh nữa", ông nói. Dân tình quanh trường bắn ai cũng thấy nhẹ lòng, không còn nhớ đến tiếng còi hú của xe chở tử tù hay những tiếng súng khô khốc những sớm mai yên tĩnh nữa.

Theo Công Lý

Kỳ lạ cây sữa mọc ra "bầu vú" ở Bắc Giang

Không chỉ gắn liền với chuyện tình yêu của đôi trai gái 700 năm trước, cây sữa bên dòng sông Thương còn mọc ra "bầu vú mẹ" thật lạ lùng.

Một cây sữa cổ thụ 700 năm tuổi trong một ngôi đền cổ kính với nhiều chuyện lạ lùng đã và đang diễn ra bên dòng sông Thương khiến không ít người ngỡ ngàng. Cây sữa kỳ dị này được coi như "thần cây" đối với người dân địa phương bởi những linh ứng lạ.
Chuyện 700 năm trước
Chuyện về cây sữa cổ thụ 700 năm tuổi trong ngôi đền Tân Ninh ở TP Bắc Giang từ lâu đã trở thành một huyền thoại lạ lùng. Đó không chỉ là một cây sữa cổ thụ mà còn gắn liền với chuyện tình yêu đầy nước mắt của một đôi trai gái 700 năm về trước.
Chúng tôi lặn lội đến đền Tân Ninh, may mắn gặp được bà Lê Nhung Tuyết, Thủ từ đền Tân Ninh. Bà Tuyết cũng là người am hiểu những câu chuyện liên quan đến cây sữa cổ thụ này. Bên dòng sông Thương hiền hoà, cây sữa với tán rợp lá che khuất một vùng đất nhô ra phía ven sông.
Cây sữa 700 năm tuổi ở đền Tân Ninh.
Bà Nhung bảo: "Cây sữa này là hoá thân của đôi trai gái yêu nhau 700 năm về trước. Chuyện không phải là bịa, mà có thật và có gia phả sổ sách ghi lại đàng hoàng mà bây giờ một dòng họ vẫn còn lưu giữ".
700 năm trước có một chàng trai quê ở Hải Phòng vượt dòng sông Thương sang Kinh Bắc đã đem lòng yêu một cô gái làng quan họ xinh đẹp. Họ yêu nhau một thời gian thì quyết định tổ chức đám cưới và hẹn ước cùng nhau sống chết không bao giờ rời xa. Khi cô gái có thai, chàng trai quyết định trở về Hải Phòng để cùng gia đình lo chuyện cưới xin.
Trong khi chờ đợi chàng trai, cô gái đã vô cùng mong nhớ. Hơn một tháng trời không thấy chàng trai quay lại, cô gái đã quyết đi tìm người yêu. Cô quyết định bơi qua sông Thương để sang bờ bên kia. Tuy nhiên, vì sức khoẻ yếu nên khi bơi ra giữa dòng, cô đã kiệt sức và đuối nước khi cái thai trong bụng đã được vài tháng.
Cùng thời gian với cái chết của cô gái, những người ngư dân đã phát hiện thi thể một người con trai cũng bơi từ bên kia sông qua bên này để tìm người yêu. Chàng trai đó chính là người mà cô gái hết mực yêu thương mong đợi. Vì thời gian về lại quê nhà không nhận được sự đồng ý của gia đình nên chàng trai đã một mình lên Phủ Lạng để gặp cô gái. Khi đến bờ sông, chàng trai cũng nóng lòng bơi qua sông Thương nhưng đến giữa dòng thì đuối nước. Các ngư dân đã phát hiện và mai táng thi thể đôi trai gái cạnh nhau.
Tại mộ phần của họ đã mọc lên một cây sữa. Người dân bao đời truyền tụng nhau câu chuyện tình đầy bi thương gắn liền với cây sữa này. 700 năm trải qua, cho đến ngày 26.4 âm lịch năm 2012, đền Tân Ninh đón tiếp một đoàn gồm 6 vị khách từ Hải Phòng đến. Họ chính là con cháu dòng họ Lê Văn ở Dương Quang (Thủy Nguyên, Hải Phòng) đang đi tìm lại mộ cụ tổ theo dấu tích lịch sử còn lại ghi trong gia phả.
Bà Nhung chỉ nhánh cây hình "tẩu thuốc".
Bầu vú của cô gái đang mang thai
Theo quan sát của chúng tôi, cây sữa 700 năm tuổi tại đền Tân Ninh có chiều cao khoảng trên 50m, đường kính 3 người ôm không xuể. Đặc biệt, toàn bộ thân cây và các nhánh lớn nhỏ đều được cây tầm gửi bám kín xung quanh.
Cây tầm gửi cũng có độ lớn hiếm gặp, có nhánh to như cây chuối và chỉ có thể tồn tại ở các khu rừng nguyên sinh. Các nhánh của cây tầm gửi quấn chặt xung quanh thân cây và cành lá như một tấm áo giáp dầy đặc rất kỳ thú. Lạ lùng hơn, trên thân cây có một nhánh nhỏ có hình dáng như là tẩu hút thuốc.
Người dân ở địa phương cho rằng, "tẩu thuốc" trên cây là của người con trai đã chết 700 năm trước. Phía gần gốc cây hướng quay ra dòng sông Thương lại có một bướu gỗ có hình "bầu vú mẹ". Bà Nhung bảo: "Đó là bầu vú của cô gái đang mang thai đứa con trong bụng. Có thể đây chỉ là sự suy đoán tâm linh, nhưng ở đây ai cũng tin như vậy".
Bướu cây sữa hình "bầu sữa mẹ".
Cây sữa chữa bệnh
Từ dưới gốc cây lên cao 2m thì cây tách ra làm hai nhánh, lên 2m nữa lại hội tụ làm một rất kỳ thú tạo thành một "cổng trời" phía trên cao.
Không chỉ vậy, cây sữa này còn được nhiều bà mẹ mới sinh đến "xin sữa" khi ít sữa hoặc bị tắc. Người muốn xin chỉ cần đến gốc cây thắp hương để cầu khấn. Chị Nguyễn Thị Hoài ở phường Trần Phú là một bà mẹ bị ít sữa, chị ra cây sữa ở đền Tân Ninh "xin sữa" và hiện tại, chị đã có đủ sữa cho con bú.
Không chỉ vậy, cây tầm gửi xung quanh cây sữa còn có tác dụng chữa được rất nhiều bệnh thông thường. Theo bà thủ từ Lê Nhung Tuyết: "Quả của loài cây tầm gửi này có thể chữa được bệnh đau lưng, đau đầu và đau xương cốt. Hầu như ngày nào cũng có người đến đây xin thuốc. Cây rất sai quả, lại có quanh năm nên là nguồn thuốc quý đối với bà con địa phương".
Hiện nay, dưới gốc cây sữa cổ thụ 700 năm tuổi này còn 6 khối đá xanh hình chữ nhật với kích thước 40cm x 30cm x 20cm. Đặc biệt, đền còn giữ được một con chó đá cao 40cm, cổ đeo vòng có chuông được xác định có từ thời nhà Trần.
Bà Lê Nhung Tuyết (Thủ từ đền Tân Ninh):
"Cây sữa cổ thụ được coi là "linh vật" của đền Tân Ninh. Rất nhiều người đến đây để lấy thuốc từ loài cây tầm gửi để chữa bệnh. Cây sữa này được nhiều nhà khoa học xác định là đẹp và cổ thụ nhất miền Bắc. Chúng tôi đang làm hồ sơ xin xét duyệt là cây di sản để có hướng bảo vệ và gìn giữ".
Ông Đồng Ngọc Dưỡng (Ban Quản lý di tích tỉnh Bắc Giang):
"Đền Tân Ninh hiện nay đã được tu sửa lại. Rất nhiều cổ vật của đền đến nay do điều kiện chiến tranh nên không giữ được. Đền thờ Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn và các vị tướng nhà Trần có công với dân tộc. Theo thông lệ hằng năm, ngày mùng 8 tháng Giêng và ngày 20.8 âm lịch, nhân dân khắp nơi đổ về dự hội và tham gia các trò chơi dân gian đặc sắc".
Theo Kiến Thức

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Thực hư rùa đá canh "kho vàng" Gò Thờ ở Phú Thọ


Bí ẩn về hai con rùa đá ẩn mình dưới lòng đất Gò Thờ (Phú Thọ) đang dần lộ diện, càng khiến cho dân làng tin rằng, rùa đá là thần giữ "kho vàng" nên không dám động chạm.
Gò Thờ 1.000 tuổi
Gò Thờ có diện tích khoảng 500m2 nằm trên một mô đất chơ vơ giữa cánh đồng trũng Láng Chương. Theo sử liệu còn lưu giữ, trong Gò Thờ có một ngôi mộ của công chúa Tiên Dung và mẹ Trần Thị Quế, mộ được xây dựng vào tháng 10/1061. Xung quanh Gò Thờ mênh mông nước và bạt ngàn hoa súng.

Từ khi ngôi mộ của công chúa Tiên Dung được xây dựng, bỗng dưng quanh gò mọc lên rất nhiều cây lộc vừng, tạo thành hình mâm xôi ngay giữa cánh đồng trũng. Ở phía Bắc của gò có hai cây cọ cao lớn tựa như hai người lính gác cổng. Điều kỳ lạ là trải qua hàng trăm trận mưa gió, lũ lụt nhưng Gò Thờ vẫn không bị thay hình đổi dạng, ngược lại những cây lộc vừng và hai cây cọ lại càng phát triển tươi tốt.

Thực hư rùa đá canh "kho vàng" Gò Thờ ở Phú Thọ
Gò Thờ nằm trong tán cây lộc vừng như mâm xôi giữa đầm Láng Chương.
Theo nhiều người dân địa phương, ở giữa hai cây cọ có hai con rùa đá ẩn mình dưới lòng đất, hai con rùa này là vật yểm bùa để trông giữ "kho vàng" được chôn dưới vị trí hai gốc cây cọ.
Ông Phạm Thành Quả, người dân khu 2 xã Chương Xá dẫn chúng tôi đến Gò Thờ, ông lượn một vòng quanh ngôi mộ cổ rồi dùng tay phủi những chiếc lá đi cho sạch. Ông cho biết: "Ngôi mộ cổ này được xây bằng đá ong, dài 2,5m cao 2m. Đá ong là loại vật liệu có thể chịu đựng thời tiết khắc nghiệt, thế nên qua ngàn năm mà ngôi mộ vẫn vững chãi, hoa văn trên lăng mộ vẫn còn nguyên như cũ, ngoại trừ phần móng có bị bào mòn một chút do sóng nước đánh. Cách đây mấy năm, dân chúng tôi trùng tu lại lăng mộ và xây cao thêm một chút nữa trong khi vẫn giữ nguyên hình khối, hoa văn cổ xưa để lăng mộ được đẹp đẽ, khang trang".

Thực hư rùa đá canh "kho vàng" Gò Thờ ở Phú Thọ
Theo ông Phạm Thành Quả thì mỏm đá lộ thiên có thể là rùa đá mà dân làng
đồn đại suốt mấy trăm năm.

Khi dẫn chúng tôi ra chỗ hòn đá "nổi lên" khỏi mặt đất, ông Quả run run không dám động tay vào. Ông bảo: "Hòn đá này có thể là mai của rùa đá trong huyền thoại mới nổi lên, tốt nhất là không nên động vào vì nó rất linh thiêng. Nếu không may phạm phải thì sẽ ốm đau, bệnh tật gia đình không yên ấm. Hai con rùa này trước đây không ai biết đến, nó chỉ có trong những truyền thuyết được lưu truyền tại địa phương, thế nhưng cách đây mấy năm, mưa lũ đá làm lộ ra một mỏm đá được đẽo gọt trơn tru, chúng tôi tin rằng, mỏm đá này chính là rùa đá có trong truyền thuyết đang dần lộ diện".
Gò giấu vàng?

Theo nhiều người dân địa phương thì ở Gò Thờ có một chum vàng được chôn dưới một trong hai gốc cây cọ cổ thụ cạnh rùa đá.

Thực hư rùa đá canh "kho vàng" Gò Thờ ở Phú Thọ
Những cây lộc vừng mọc bên Gò Thờ được người dân giữ gìn như vật báu.
 
Ông Trần Văn Trọng, Trưởng thôn Dốc Ngát cho biết: "Cách đây khoảng 20 năm, có một người lạ mặt đến Chương Xá xin ở nhờ. Mới đến nơi, người này đã hỏi thăm xem khu vực nào có nhiều cây lộc vừng để đến tham quan. Có người thật thà đã chỉ ra Gò Thờ, đồng thời còn kể tỉ mỉ những câu chuyện được lưu truyền trong dân gian cho người này nghe. Đến đêm, người đàn ông lạ mặt này đã lén lút ra chỗ gốc cọ cổ thụ đào một lỗ to làm cây cọ đổ. Sáng sớm hôm sau, người dân thấy hiện tượng bất thường liền lập tức báo cho chính quyền để truy lùng kẻ lạ mặt dám cả gan đào bới nơi linh thiêng. Không rõ chính quyền có bắt được kẻ lạ mặt dám đột nhập Gò Thờ hay không, nhưng sau đó, những lời đồn thổi về việc một chum vàng đã bị lấy cắp cứ lan truyền ra khắp trong làng, ngoài xã".

Ông Quả dẫn chúng tôi đến chỗ có phiến đá nổi lên rồi trầm trồ kể lại: "Khi chúng tôi phát hiện ra gốc cọ đổ thì thấy một điều rất lạ là cây cọ chỉ có vài ba cái rễ chùm yếu mềm ăn nông trên mặt đất, thế mà trải qua hàng trăm năm với rất nhiều trận bão, lũ mà cây vẫn không bị đổ cho đến khi bị kẻ lạ mặt đào gốc...".
Trước đó, cũng có vài người ở nơi khác đến dò tìm cổ vật nhưng chẳng ai được gì. Nhiều người cho rằng, mấy chum vàng được yểm bùa cẩn mật, muốn lấy được vàng chỉ có một cách duy nhất là phải biết cách hóa giải bùa yểm ở đó.

Sau sự việc một người lạ mặt đào trộm Gò Thờ cách đây khoảng 20 năm, nhiều người dân trong xã Chương Xá cho rằng, có thể kẻ lạ mặt đột nhập Gò Thờ là người nắm giữ bí mật về "kho vàng" chôn giấu dưới lòng đất. Có lẽ người này có gia phả vẽ sơ đồ chôn vàng và cách hóa giải bùa yểm ở nơi đồng chiêm nước trũng.

Theo cụ Trần Văn Bách, 80 tuổi ở gần Gò Thờ thì người dân địa phương không ai dám đụng đến gò thiêng này. Người dân địa phương vốn có truyền thống ăn lá lộc vừng và chế biến loại lá này thành món ăn độc đáo, bổ dưỡng. Thế nhưng vào mùa xuân, khi những cành lộc vừng ra lá non, người dân chỉ đi vòng quanh thèm thuồng chứ tuyệt đối không ai dám hái lá non về ăn. Có đợt nhìn cảnh những cây lộc vừng xung quanh bị cắt lá non trụi hết mà những tán lộc vừng trong Gò Thờ vẫn còn nguyên tạo nên một khung cảnh thật đối lập, nhưng điều đó đủ để nói lên sự linh thiêng và sùng kính của người dân địa phương đối với Gò Thờ. Vào mùa hoa lộc vừng, Gò Thờ đỏ au giống như mâm xôi gấc đặt giữa một cánh đồng mênh mông nước.
"Hiện nay, người dân trong thôn vẫn phân công nhau quét dọn, nhang khói cho Gò Thờ để cầu mong may mắn, bình an. Còn những chuyện về kẻ lạ mặt đột nhập vào Gò Thờ là có thật, tuy nhiên kẻ lạ mặt có đào được vàng hay không, nhiều hay ít thì không ai biết chính xác".
Ông Trần Văn Trọng (Trưởng thôn Dốc Ngát) 
 
 

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

 

Chó báo oán: "Kiếp trước con vật có thể là người"

Vì sao lại có những tin đồn chó báo oán? Loài vật có thực sự có "linh hồn"? TS Vũ Thế Khanh đã có những kiến giải dưới góc nhìn tâm linh.

"Kiếp trước con vật có thể là người"

Liên quan đến những thông tin dư luận đồn đoán chó báo oán sau vụ một thanh niên trộm chó bị đánh hội đồng đến chết tại thôn Trúc Hiệp (xã Hiệp Hòa, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng) vào đêm ngày 8/4, PV Kiến Thức đã có cuộc trao đổi với nhà nghiên cứu tâm linh, TS Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA).

Kiến giải về vấn đề này, TS Vũ Thế Khanh dẫn việc tái sinh trong lục đạo luân hồi: "Từ xa xưa, trong kinh Phật, cũng như trong dân gian kể về nghiệp sát sinh sẽ phải gánh chịu những quả báo tai ương nhiều không xuể, nhất là lại sát sinh những con vật lớn, những con vật có tánh linh thì hậu quả càng khủng khiếp khôn lường. Trong giáo lý nhà Phật, khi con người chết đi thì thần thức (mà ta thường gọi là linh hồn) sẽ tùy duyên mà tái sinh trong lục đạo luân hồi, đó là: cõi Trời, A tu la, Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh, và Con người. Như vậy, căn cứ vào nghiệp lực khi ta gieo trong cuộc đời mà sẽ được gặt hái (thọ sinh) vào  một trong các cõi giới tương ứng, cũng như khi ta ném một hòn đá  thì chắc chắn nó phải có một điểm rơi".

Tin đồn chó báo oán theo luật tái sinh là có cơ sở.


TS Vũ Thế Khanh cũng dẫn giải câu chuyện về tái sinh để minh chứng. Cụ thể, trong các câu chuyện về tái sinh, có một chuyện kể về một người khi chết đã tái sinh vào kiếp con vật: Thuở Phật còn tại thế, Ngài đi giáo hóa qua một ngôi làng và đến một gia đình nọ, bỗng có con chó nhảy ra sủa ầm ỹ. Ngài liền mắng:

- "Hay ho gì cái kiếp chó ấy mà còn sủa".

Sau khi bị mắng, con chó về nằm tại chỗ cũ và buồn rười rượi, đến nỗi bỏ cả ăn. Người chủ nhà thấy thế đi tìm Đức Phật và lớn tiếng rằng:

- "Này lão kia, tại sao lão lại mắng con chó nhà tôi để nó buồn, nó không ăn uống gì, nếu nó mà chết thì tôi bắt đền lão đấy".

Đức Phật nói rằng:

- "Con chó ấy không phải là chó thường đâu, kiếp trước nó chính là bố anh đấy".

Người chủ nhà bực quá định lấy gậy phang cho Ngài một trận vì dám sỉ nhục bố mình.

Đức Phật ôn tồn nói:

- "Anh hãy bình tĩnh, nghe tôi nói đã, nếu sai thì anh đánh cũng chưa muộn, tôi sẽ đứng đợi đến khi anh làm xong. Trước đây khi còn tại thế, bố anh đã chắt chiu làm lụng, tích cóp được một lọ vàng, ông ấy chôn cất cẩn thận, định khi nào chuẩn bị qua đời thì sẽ trao cho anh. Nhưng vì ông ấy chết đột ngột nên không kịp chỉ cho anh chỗ chôn vàng. Nhân dịp con chó nhà anh đẻ, thần thức của ông ấy liền chui vào làm thân con chó để canh giữ chỗ chôn vàng. Bây giờ anh về nhà tìm chỗ nào con chó nó thường xuyên nằm tại đó, hãy đào chỗ ấy lên, khoảng vài gang tay là thấy lọ vàng, nhưng khi thấy anh đào được lọ vàng rồi thì con chó sẽ lăn ra chết".

Người chủ nhà nghi nghi hoặc hoặc, nhưng anh ta vẫn về làm theo lời Phật nói, tìm nơi con chó thường hay nằm. Con chó thấy anh ta mang dụng cụ đến thì nó liền tránh ra một nơi để anh ta đào bới. Quả nhiên khi đào sâu đến hai gang tay thì đụng phải lọ vàng, con chó mắt sáng lên, mừng rỡ rồi nó lăn đùng ra chết. 

Anh chủ nhà lúc đó mới thấy lời Phật nói là đúng, khóc than thương tiếc cho thân phận của cha mình, liền chạy đi tìm Đức Phật và xin Phật dạy cho cách cứu cha khỏi kiếp chó.

Đức Phật nói rằng anh hãy đem lọ vàng ấy đi làm điều thiện, làm công đức phóng sinh và khi làm điều đó thì anh nhớ đọc câu cầu nguyện hồi hướng công đức ấy cho cha mình.

Người chủ nhà làm theo lời Phật dạy, đem toàn bộ số vàng ấy làm công đức phóng sinh và hồi hướng công đức ấy cho cha mình. Một hôm anh nằm mộng, thấy cha mình hiện về, rất hoan hỷ, nói rằng nhờ công đức phóng sinh và làm điều thiện của con mà cha đã thoát khỏi kiếp súc sinh. Người cha khuyên con nên đi theo Đức Phật để công đức được viên mãn.
 
Người con nghe theo lời cha dặn trong mơ, đến đảnh lễ xin theo Đức Phật và sau này tu đắc quả vị A La Hán.

Như vậy kiếp trước của con vật cũng có thể là con người.

Sát hại chó sẽ bị báo oán

TS Vũ Thế Khanh nhận định, chó và ngựa là loài vật rất trung thành với người (khuyển mã chí tình). Tuy không biết nói nhưng nó rất thông minh và hiểu từng mệnh lệnh của chủ nhân. Nó tận tụy với chủ, thức suốt cả ngày đêm để canh giữ nhà, canh giữ gấc ngủ cho chủ. Có những con chó khi chủ nhân chết, nó ra mộ và nằm mãi ở đó. Người ta đã có câu ví "con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo", như vậy "tư cách" đáng quý ấy của con chó được ví với lòng hiếu thảo của người con đối với cha mẹ.

 TS Vũ Thế Khanh cho rằng, sát hại chó sẽ bị báo oán.


TS Vũ Thế Khanh dẫn: "Có nhiều ví dụ kể về những báo oán kinh hoàng với chủ lò mổ chó. Có những chủ lò mổ chó không hiểu tại sao lại chui vào cái chảo nước sôi mà hàng ngày vẫn để làm lông giết chó. Ở chợ Kim Liên cách đây mấy năm có một gia đình làm nghề giết chó, một hôm có một con chó trước khi bị giết nó đã chắp hai chân trước để lạy chủ nhà hàng giết mổ, nhưng anh này vẫn không tha, vẫn đang tâm làm thịt con chó đó. Sau đó, gia đình đó đi tắm biển, đến đêm đi thuyền ra biển để câu mực, bỗng dưng thuyền bị lật và cả gia đình bị hại".

"Ở số 1 Đông Tác, Kim Liên, chúng tôi đã chứng kiến nhiều gia đình đến đây cầu siêu vì gia đình họ gặp nhiều trái ngang về tâm linh. Có một gia đình ở Vinh (Nghệ An) lặn lội ra đây, kể rằng đêm đêm cứ nhắm mắt lại là thấy ma quỷ có sừng đuổi húc vào yết hầu. Khi ra số 1 Đông Tác cầu siêu 1 tuần, Liên hiệp bố trí cho nhà ngoại cảm soi phần tâm linh cho gia đình đó, thấy họ làm nghề mổ trâu bò nên linh hồn của các con vật bị giết hiện về báo ứng. Gia đình đó phải mất nhiều tuần cầu siêu và làm phóng sinh hồi hướng cho các con vật đã bị giết thì mới được ngủ yên". 

"Ăn thịt những con vật như chó, ngựa... tuy có nhiều đạm thật đấy, nhưng người ăn đã đánh mất tính từ bi nên thường sinh ra bệnh tật. Kẻ giết chó đã là dã man rồi, kẻ bắt trộm chó lại dã man hơn nữa. Chắc chắn trước sau những kẻ đó cũng bị báo oán", TS Vũ Thế Khanh khẳng định.

 Người dân đánh chết kẻ trộm chó cũng sẽ gây ra nghiệp chướng luân hồi.


Tuy nhiên, TS Vũ Thế Khanh cho rằng, dù kẻ trộm chó có tàn nhẫn thế nào thì người ta không được quyền đánh chết kẻ trộm chó, như vậy sẽ gây ra nghiện chướng luân hồi.

"Không nên tùy tiện quá tay đánh chết kẻ ăn trộm chó, vì như vậy lại sẽ gây ra nghiệp chướng luân hồi, oan oan tương báo, mà chỉ nên vây bắt rồi giao cho cơ quan pháp luật xử lý. Vì bất cứ lý do gì, việc người dân đánh hội đồng khiến nhiều kẻ trộm chó thiệt mạng là hành động vi phạm pháp luật rõ ràng và phải bị xử lý nghiêm trước pháp luật. Người dân không thể dùng hành vi phạm pháp để tự ý xử lý một hành vi phạm pháp khác".

"Tuy nhiên, cũng nên kiến nghị với cơ quan lập pháp, hãy đưa ra hình thức xử phạt thật nặng, thậm chí phạt tù nhiều năm đối với kẻ bắt trộm chó về để làm thịt. Ở các nước văn minh, người ta không những không ăn thịt chó mà còn dành cho chó những ưu đãi không kém gì con người (nhất là chó cảnh sát), thậm chí họ còn phát một kênh truyền hình dành riêng cho chó",TS Vũ Thế Khanh đề xuất.

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Đền thiêng 'Song thần ngọc nữ' và những câu chuyện ly kỳ
Một trong những điều kỳ lạ về ngôi đền là xác chết trẻ hay già, thời gian bao lâu, khi thân nhân đến cầu xin thì ít giờ sau xác chết sẽ trôi về dưới chân ngôi đền.
Truyền thuyết về ngôi đền
Theo những câu chuyện kể của một số cụ cao niên, chúng tôi ngược lên miền Tây xứ Nghệ để tìm hiểu thực hư về ngôi đền.
Đền “Song thần ngọc nữ” nằm bên dòng sông Con hiền hòa, thơ mộng (thuộc xã Nghĩa Hợp, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An) đã hứng chịu sự bào mòn của nắng mưa, bao thăng trầm lịch sử,… ngôi đền vẫn sừng sững.
Trò chuyện với PV, một số già làng, trưởng bản cho biết, tài liệu ghi chép chi tiết về ngôi đền không rõ và cũng không còn ai lưu giữ nữa. Từ khi lớn lên đã thấy ngôi đền xuất hiện, địa thế ngồi đền tuyệt đẹp tọa lạc trên đỉnh núi Vực Lồ quay mặt về hướng Tây - Bắc. Phía trước là dãy núi hình “Hổ phục”; phía trên là đám mây trắng có hình “Rồng chầu” xuống đền; phía dưới là dòng sông Con làm yếu tố minh đường. Xung quanh ngôi đền có nhiều cây đại thụ tạo nên sự linh thiêng, uy nghi...

Theo truyền khẩu, đền “Song thần ngọc nữ” bắt nguồn từ sự tích hết sức ly kỳ. Xưa kia nơi đây là vùng núi hoang vu, cây cối rậm rạp, thú rừng rất nhiều, chưa có con người sinh sống. Một hôm, có hai chị em họ Trần (tuổi mười tám đôi mươi) khi đi qua khu vực này phát hiện rất nhiều cỏ nên ghé vào cắt về cho trâu. Đang cắt cỏ thì nhìn thấy cây thị sai quả nằm cheo leo bên vách núi, người chị leo lên hái, người em ở dưới gốc bị con hổ nhảy đến vồ chết, chị ở trên ngọn cây hoảng sợ rơi xuống sông chết đuối. Lạ thay, hổ không ăn thịt mà nhảy xuống kéo xác người chị lên núi, dùng móng vuốt nhọn bới thành một hố sâu vùi xác hai chị em bên gốc cây thị. Khi biết tin, dân làng đã kéo nhau đi tìm và đưa xác chị em về bãi Cồn Đồn (nghĩa trang) an táng. Nhưng một điều kỳ lạ, vừa chôn cất chiều hôm nay thì đêm đến ,con hổ lại tìm về bới lên đưa xác hai chị em về chỗ gốc cây thị.
Bà con dân làng cho rằng, hai chị em là do ý trời định, nếu làm trái ý trời sẽ bị trừng phạt. Sau đó bà con làm lễ tế trời đất, cầu nguyện cho linh hồn hai chị em được siêu thoát. Từ câu chuyện kỳ lạ này đã lan truyền đến tai vua nhà Trần. Vua đã phong ngôi đền là “Song thần ngọc nữ”, “Song” nghĩa là (đôi), “ngọc nữ” (con gái).
Qua lời kể của một số nhân chứng sống, đã xác định được hai chị em đó là con của ông Trần Đắc Kiên, đời thứ 5 của dòng họ Trần.
Một điều lạ kỳ người dân sống quanh đền “Song thần ngọc nữ” đều có sức khỏe phi thường, ít ốm đau, tuổi thọ cao, con em học hành đỗ đạt, làm ăn thì “mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt”.

Ông Nguyễn Xuân Đôn chèo đò gần 20 năm tích góp tiền, gánh gạch xây đền.
“Hai bà” cứu giúp dân
Trao đổi với PV, chị Trần Thị Hoài, người sống gần ngôi đền cho biết: “Gần 20 năm sống gần đền “Song thần ngọc nữ”, nhiều người nói ra nói vào sống đó sẽ bị thần linh quở, làm ăn đại bại. Nhưng gia đình tôi làm ăn tấn tới, con cái học hành đến nơi đến chốn, bởi mình sống bằng cái tâm. Tôi còn có cơ hội hương khói cho “Hai bà”. Đền rất thiêng, nếu có người chết đuối không tìm được xác chỉ cần đến đền cầu xin là xác sẽ trôi về dưới chân ngôi đền. Ngoài ra bà con có thể đến cầu phúc, cầu duyên, cầu tự,…”.
Chị Hoài kể, cách đây 2-3 năm, bà Nguyễn Thị Q, (52 tuổi) có con gái là Cao Thị C (10 tuổi) ở xã Nghĩa Đồng đi chăn trâu không may sẩy chân rơi xuống sông chết đuối. Do sông sâu, nước chảy xiết, lại đục nên thân nhân thuê thợ lặn, huy động dân làng dùng mọi phương tiện tìm 4-5 ngày mà vẫn không tìm thấy xác. Bố mẹ khóc đứng khóc ngồi, không ăn không uống được gì thì nghe tin mua lễ lên đền “Song thần ngọc nữ” cầu xin, “Hai bà” sẽ chỉ xác cháu cho. Chẳng biết do lời cầu xin linh nghiệm hay trùng hợp, sau khi vừa cầu xin 1-2 giờ sau thì xác cháu C dập dờn trôi vào bên chân ngôi đền.

Trường hợp anh Trần Văn T, ở nông trường Cờ Đỏ, huyện Nghĩa Đàn sống bên bờ sông Con. Có con trai là Trần Văn T (4 tuổi), bố mẹ đi làm nương rẫy nên đành để người chị 10 tuổi ở nhà trông em, người chị mải chơi đã để em rơi xuống sông. Tá hỏa đi tìm, thuê thợ lặn tìm con nhưng vô vọng. Ông T lăn ra ốm, nghe bà con mách bảo mua lễ đến đền “Song thần ngọc nữ” cầu xin “Hai bà” là xác con sẽ nổi lên. Thật kỳ lạ, xác đứa con trai đã nổi lên bên ngôi đền.

Tiếng lành đồn xa, khi có người chết đuối không tìm thấy xác, thân nhân đã tìm đến đền “Song thần ngọc nữ” để cầu xin “Hai bà” tìm xác. Theo ông Trần Văn H (ở xã Nghĩa Hợp), từ khi người dân các xã Tây Hiếu (Nghĩa Đàn), Nghĩa Đồng, Nghĩa Hợp (Tân Kỳ),… chuyển lên đây khai hoang lập làng, làm ăn đã xảy ra hàng trăm trường hợp chết đuối phải đến đền để xin lại xác.

Theo nhiều người dân thì đền “Song thần ngọc nữ” còn là nơi cầu xin cho những cặp vợ chồng hiếm con, muộn con, xin sinh con trai. Để xác minh thực hư, PV đã tìm gặp anh Lê Duy L, 39 tuổi, ở phường Quang Tiến, thị xã Thái Hòa, huyện Nghĩa Đàn, anh cho biết: Là con trưởng, gia đình gia giáo, tôi được ăn học đến nơi đến chốn có nghề nghiệp ổn định.
Khi tôi lập gia đình, bố mẹ tôi rất vui sướng, nhưng không biết nguyên nhân là do vợ hay chồng, con trai đầu của chúng tôi có dấu hiệu bệnh bại não, nhiều lần sau vợ tôi cứ mang bầu đi siêu âm lại phát hiện thai có triệu chứng như vậy. Tôi buồn chán, bỏ bê công việc,…. Nghe tin sắm lễ lên đền “Song thần ngọc nữ” cầu xin là sinh được con trai. Lúc đầu tôi ái ngại, cho đó là chuyện hoang đường, nhưng bố mẹ và anh em khuyên nên đi. Đúng mấy tháng sau vợ tôi mang bầu đi siêu âm là con trai, thai nhi phát triển bình thường, khỏe mạnh. Đúng 9 tháng 10 ngày, vợ tôi sinh hạ thằng con trai bụ bẫm, khỏe mạnh, ai ai cũng đến chúc mừng. Sau đó tôi và bố mẹ đã đến tạ ơn “Hai bà”.
Tuy nhiên, nhiều người nghe chuyện này cũng cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp.
Những câu chuyện ly kỳ
Về tìm hiểu sự việc tại đây, chúng tôi còn được nghe nhiều chuyện kỳ lạ khác, ông lão chèo đò đã cầu khấn nếu “Hai bà” có linh thiêng thì mọc lên hai cây thị trước cửa đền để che bóng mát cho du khách thập phương nghỉ ngơi, tôi sẽ xây đền thờ “Hai bà”, đúng 2 tháng sau đã mọc lên 2 cây thị (gọi là thị chị và thị em).
Ông lão chèo đò là Nguyễn Xuân Đôn (77 tuổi) hơn 20 năm gắn bó với nghề đưa khách qua sông. Làm theo lời hứa với “Hai bà” cũng là có chỗ thờ cúng cho du khách đến viếng đền, ông lão chèo đò đã tích góp tiền bạc, tự tay xây dựng lên ngôi đền linh thiêng này. Ông Trần Đắc Tuyển (75 tuổi) thuộc Hội đồng gia tộc dòng họ Trần cho biết: Thời gian tới, dòng họ Trần chúng tôi sẽ bàn bạc với nhau gặp cụ Đôn xin phép trùng tu, tu bổ và xây dựng thêm Hạ viện để hoàn thành tổng thể ngôi đền, có Thượng viện, Trung viện và Hạ viện. Đồng thời, tạo điều kiện cho du khách thập phương cả nước đến cầu nguyện có chỗ nghỉ ngơi,
Trao đổi với PV, ông Nguyễn Ngọc Quỳnh, Chủ tịch UBND xã Nghĩa Hợp, cho biết: Ngôi đền “Song thần ngọc nữ” rất linh thiêng, đã trên 1000 tuổi. Đền là điểm đến tâm linh cho du khách khắp nơi cầu an, cầu phúc… Đền “Song thần ngọc nữ” là một trong những di tích văn hóa lâu đời ở huyện Tân Kỳ nói riêng và tỉnh Nghệ An nói chung cần được bảo tồn và gìn giữ.

Nguồn: Đất viêt.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012


Sự thật ngôi chùa “nhốt trùng” nhiều nhất Việt Nam


Nghe đồn về một ngôi chùa “nhốt trùng” để hóa giải họa “trùng tang” lớn nhất nước, chúng tôi bán tín bán nghi pha chút tò mò, sợ sệt.

Tháp đá Như Trừng Lân Giác (Cứu Sinh)
Tháp đá Như Trừng Lân Giác (Cứu Sinh)
Giữa tín ngưỡng và mê tín dị đoan đôi khi lằn ranh rất nhỏ- Hòa thượng Thích Thanh Dũng- Trụ trì chùa Hàm Long (xã Nam Sơn, TP. Bắc Ninh) nói với tôi vậy.
Niềm tin của người dân hàng bao đời nay về “trùng tang” đã như vậy và nhà chùa với sự từ bi như là chốn gửi gắm niềm tin, trấn tĩnh cho người ta “bình tĩnh trở lại”. Ít ra, đó cũng là điều có ích.
Đang ngó nghiêng, thì chúng tôi được người phụ nữ trạc 50 tuổi, bán hàng ngay gần cổng, đon đả mời chào:
-Các anh vào uống nước! Các anh đem gửi vong nam hay nữ, mất lâu chưa? Chị ta hỏi. Chúng tôi chỉ ậm ừ…Thì ra, chị ta không chỉ bán hàng, mà làm cả công việc của ông thầy- “tính trùng tang”.
Chị ta cho biết, “trùng dù nặng hay nhẹ đều bị thiệt hại nếu như không biết giải, hay nhốt trùng. Nếu nhẹ nhất thì con cái, hay người trong dòng tộc trực hệ làm ăn trắc trở, còn nặng thì tùy theo, thần trùng có thể “bắt” 1 người, 3 người, có thể đến 9 người, chết theo, trong vòng 3 năm (khi cải tảng- lên mộ tròn). Khi đó, nhà chùa “nhốt vong” không cho chạy lung tung, kẻo quỷ sứ bắt được khai ra tên người nhà thì sẽ bị bắt tiếp.
Người chết rơi đúng vào “trùng rơi vào kiếp sát” (Dần, Thân, Tỵ, Hợi), thời gian ngắn gia đình người thân lại có người qua đời. Có 3 loại trùng: trùng nhật, trùng niên và trùng tam sa.
Ngày trùng tang hay còn gọi là kiếp sát thì “đại kỵ” trong an táng, khâm liệm, chôn cất và cải táng. Vì vậy, khi gia đình có người qua đời thì đi xem thầy xem người chết có “sạch giờ” không, có bị “phạm” không, nếu chết đúng vào giờ trùng, rơi vào kiếp sát (Dần, Thân, Tỵ, Hợi) thì nhất nhất phải đi gửi vong”.
- Sống ở đây, chị có ‘thấy” gì không, khi ở đây nhốt nhiều vong vậy?
- Có chứ! Chị ta nói, ví như cứ chập tối độ 5 đến 7 giờ đóm đóm từ ở chùa túa ra rất nhiều, con nào cũng to như đốt tay cái, sáng rực… Theo chị ta thì đó là “vong” hồn người chết, được nhà chùa “thả” ra một lúc để đỡ nhớ dương gian, rồi 7 giờ lại thu lại…
Nhà chùa hôm nào cũng nấu hai nồi cháo lớn, làm 2 lần, gọi là cháo cúng thí thực, hay cúng hồ, để cho vong ăn… Hôm nào nhà chùa không cúng cháo thì y như rằng gà, vịt, ngan, ngỗng… trong xóm đây tự nhiên lăn quay ra chết. Đó là vì vong đói, đi tìm thức ăn.
Trong khuôn viên còn có tháp Hàm Long, hay còn gọi là tháp Cứu Sinh bằng đá, cao 10m. Chị ta cho biết, điều lạ lùng là, trên đỉnh tháp lúc nào cũng có nước rỉ ra, chị cho biết rằng- đó là nước mắt của vong. Theo lời kể của chị ta, thì ở đây thực sự kỳ bí, nếu bị “trùng tang” thì thật sự nghiêm trọng, phải mang đến gửi chùa Hàm Long này nếu không gặp tai họa. Chúng tôi thực sự hoang mang vì những giảng giải của chị ta.
Chia tay, trả tiền nước, chị ta đưa cho tôi một cái danh thiếp, ghi tên “Nguyễn Thị Như, “chuyên sắp lễ cúng chay, mặn…”. Quả thật, cửa hàng của chị ta, bán đủ thứ đồ lễ: từ giấy tiền, hàng mã, đến việc nhận đặt xôi gà… Nhìn tấm danh thiếp của chị ta, thì hiển nhiên chúng tôi biết được lý do chị ta tuyên truyền “lâm ly”, vì càng có nhiều khách đến đây thì chị ta càng bán được nhiều hàng!
Thật sự, đây là ngôi chùa nổi tiếng, tọa lạc tại sườn phía Nam quả núi mang tên Thần Long. Ngôi chùa gần ngàn năm, rêu phong cổ kính, u tịch, giữa trưa hè nhưng thật thâm u vì có rất nhiều cây cổ thụ, như nhãn, mít…
Quả thật, khách vào chùa nườm nượp, không chỉ các tỉnh miền Bắc mà cả miền Trung, miền Nam cũng bay máy bay ra. Người ta chủ yếu đi bằng ô tô, với nhiều biển số khắp các tỉnh, taxi…
Người ta đi lễ chùa, hay vãn cảnh là chủ yếu thư thái, thanh thản, thì ở đây, nhiều người đeo khăn tang trắng, hoặc khuy áo gắn băng đen, khuôn mặt ai cũng căng thẳng, thất thần…
Hoà thượng Thích Thanh Dũng
Len giữa dòng người, vào giữa hàng ô tô, chúng tôi vào xin được gặp sư trụ trì… Đợi khá lâu, chúng tôi may mắn được Hòa thượng Thích Thanh Dũng tiếp tại phòng nhỏ, cạnh trai phòng lớn, giữa tiếng mõ, tiếng khấn, và mùi hương ngột ngạt. Chúng tôi ngỏ ý muốn được tìm hiểu về việc “nhốt trùng” của chùa, thì sư cụ cho biết: “Muốn hiểu được việc ấy thì phải đi vào lịch sử ngôi chùa…
Chùa Hàm Long được lập năm 1115, do Hòa thượng Trịnh Thập, pháp danh là Như Trừng Lân Giác khai sáng. Sau khi sư tổ viên tịch để lại 2 ngọn tháp: tháp xây gạch chứa xá lợi của ngài, còn tháp bằng đá gọi là tháp tổ Như Trừng Lân Giác (Cứu Sinh) chứa công phu tu tập cả đời của ngài.
Sinh thời, sư tổ thấy chúng sinh quá lo sợ vì những cái chết liên tục trong gia đình, dòng học- mà nay ta gọi là “trùng tang”, ngài đã tạo ra kinh “Thập nguyện”, và bộ ván in khắc phù giải, giúp cho những vong hồn được siêu linh.
Đây cũng là ngôi chùa nơi tu tập của các cao tăng như ngài Dương Không Lộ có pháp theo vạn pháp quy tông của phái Bắc Tông chữa trị các loại trùng hiệu quả.
Theo quan điểm của đạo Phật, sống chết là chuyện thường niên, do nghiệp của mỗi người. Nghiệp có nghiệp riêng và nghiệp chung, nhưng nghiệp riêng vẫn giữ vai trò chi phối.Theo Hòa thượng Thích Thanh Dũng thì giữa tín ngưỡng với mê tin có lằn ranh rất nhỏ.
Nhà chùa không khuyến khích cho cái gọi là mê tín, nhưng vì tín ngưỡng của chúng sinh- và đây là lại là làm cho chúng sinh an tâm về tâm lý, nên nhà chùa nhận làm.
Tuy nhiên, có những điều kỳ lạ khó giải thích, như: Khá thường xuyên, nhà chùa tiếp nhận những người bị điên loạn, khi người ta cắn xé quần áo, kêu gào; có trường hợp người đó bị gia đình trói lại chở ô tô đến đây.
Đến đây, nhà chùa làm lễ thì những người như thế khỏi, trở lại là người bình thường, và khi hỏi lại- họ không nhớ sự việc trước đó. Người ta nói rằng, như vậy là bị “vong hành”, còn tôi thì cho rằng, có thể cảnh sắc u tịch, ở chốn này đã làm cho tâm hồn họ thư thái lại chăng.
Ai đến chùa cũng vội vã, và lặng lẽ. Trong những con người vội vã, thất thần ấy, tôi bắt chuyện 2 người đàn ông có vẻ lam lũ, mệt mỏi. Đó là anh Phạm Huy V, ở Nham Sơn (Yên Dũng, Bắc Giang) và anh Bùi Văn D ở (Dĩnh Kế, Bắc Giang).
Anh V cho biết, trong vòng có 2 năm, mà gia đình nhà anh đã có 2 người chết. Đầu tiên là thằng cháu con ông anh, bị tai nạn giao thông chết, sau đó 3 tháng sau thì chính bố cháu- anh trai cũng chế, mà nguyên nhân lãng xẹt, do uốn ván- khi đi làm phu hồ, nhiễn trùng vết thương vo “vôi ăn” ở chân.
Và, gần đây thì cậu út của gia đình bị cảm, cũng chết. Gia đình thất kinh, mời cả thầy cúng về cúng, rồi nghe tin đến đây gửi vong cả 3 vị! Khi nói chuyện, anh V cho biết, có dòng họ có cả 9 con trai đều chết vì chết trùng, có gia đình tuyệt tự.
Chùa Hàm Long
Ngôi chùa này hôm nào cũng đông, đông nhất là rằm mùng một, hay ngày lễ, ngày giỗ, người ta đến sắp cỗ mặn hay ngọt, nhờ nhà chùa cúng cho vong linh người quá cố.Khi đến gửi vong, người ta đem đến một bức ảnh, và những thông tin: tên, tuổi, giờ mất, giờ liệm, giờ chôn cất người quá cố, và nhà chùa ghi lại thông tin. Nhà sư cho lá bùa để gia đình đeo trong 3 năm để tránh tai họa.
Người đem vong đi “gửi”, kiêng người cùng huyết thống trực hệ. Khi đi gửi vong, thì “cứ lẳng lặng mà đi”, không được bàn ở nhà trước, vì vong rất tinh khôn- biết là đi gửi vong, thì vong sẽ không đi theo nữa.
Trong thời gian gửi vong (3 năm), thì gia đình không được cúng, hay thắp hương gọi người quá cố, vì có hương là có hồn, vong nghe thấy gọi tên mình, và theo về- như vậy việc gửi thất bại. Chính vì vậy, có trường hợp phải gửi đi gửi lại nhiều lần. Sau 3 năm, khi “sang nhà mới” cho người chết, và sau khi xin vong từ chùa về, thì gia đình có thể cúng như bình thường.
Đến đây, tôi nhận ra, có nhiều người không hẳn đã tin, nhưng vẫn quan niệm “có kiêng có lành”, hơn nữa sinh mạng con người đau phải đùa, thì thôi cứ làm cho yên tâm.

Nguồn : Xã luận .com

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Cận cảnh “ngôi nhà ma” ở Hòa Bình

Những câu chuyện li kì
 
Theo chân Tuấn, một thanh niên ở xã Cao Răm (huyện Lương Sơn) dẫn đường, chúng tôi tìm đến “ngôi nhà ma” (thuộc địa phận thôn Bá Lam 2, xã Cao Thắng, Lương Sơn, Hòa Bình) mà dư luận đang xôn xao với hàng loạt câu chuyện li kì, bí ẩn.
Cận cảnh ngôi nhà ma ở Hòa Bình
Lối nhỏ dẫn vào "ngôi nhà ma"
Trước đó, Tuấn cho biết một người bạn của mình đã từng “thập tử nhất sinh” vì “trót” lấy đồ bên trong ngôi nhà này. Trường (bạn của Tuấn, trú tại thị trấn Xuân Mai, Chương Mỹ, Hà Nội), trong một lần trú mưa trong ngôi nhà hoang, thấy có chiếc tủ kính còn bày một ít bát đĩa cổ, Trường đã cầm 2 chiếc đĩa đem về nhà, bất chấp bạn bè can ngăn.
Cận cảnh ngôi nhà ma ở Hòa Bình
Quang cảnh bên ngoài ngôi nhà
Ngay chiều hôm đó, Trường bị tai nạn xe máy và bị gãy tay. Chưa hết, suốt thời gian sau đó, hàng loạt những chuyện bất thường đã xảy ra với Trường, lúc nào trong người cũng nóng như có lửa đốt. Nhưng khi đến bệnh viện khám thì các bác sĩ cho biết người vẫn bình thường, không hề mắc bệnh gì. Cuối cùng, sực nhớ đến 2 chiếc đĩa mình đem về nhà từ ngôi nhà hoang, Trường phải nhờ người nhà đem đến trả lại chỗ cũ và biện lễ khấn vái, từ đó mới yên.
Trong khi đó, ông Trung (xã Thanh Lương, Lương Sơn) cũng cho biết đã từng tận mắt chứng kiến “hiện tượng lạ lùng” (lời ông Trung) ở ngôi nhà này.
Ông Trung kể: “Hơn một tháng trước, khi tôi từ nhà người quen ra về thì trời đã sẩm tối. Lúc đi qua đây, nhìn vào trong ngôi nhà thì tôi thấy có một đám sáng tựa như bóng người lướt đi rất nhanh trước cầu thang. Thấy lạ tôi dừng lại xem thì cái bóng bỗng dưng biến mất”.
Cũng theo ông Trung, cùng lúc đó từ ngôi nhà bỗng nhiên phát ra những âm thanh nghe rất lạ, tựa như tiếng hú của ai đó… Ông giật mình vì hồi chiều qua đây thấy nhà để hoang, không có người ở. “Tôi sợ quá, cứ thể phóng xe chạy thẳng, không dám quay lại nhìn”, ông Trung cho biết.
Không riêng gì ông Trung, rất nhiều người cho biết cũng đã từng chứng kiến những “sự việc kỳ lạ” tương tự nói trên từ ngôi nhà này, như bóng người lập lòe, tiếng hú… đặc biệt là vào những hôm trời mưa. Từ đó, tin đồn về ngôi nhà hoang có ma đã lan nhanh, khiến dư luận xôn xao.
“Mục kích” bên trong
Từ ngoài đường đi vào “ngôi nhà ma” chỉ có lác đác vài nhà người dân ở, càng vào phía bên trong càng vắng. “Ngôi nhà ma” nằm ẩn mình giữa rừng cây bạch đàn và nhãn um tùm. Khi còn cách ngôi nhà chừng 50m, Tuấn giơ tay chỉ: “Nó đấy. Các anh vào đi. Em đứng ngoài này chờ”. Chúng tôi rủ cùng vào, Tuấn một mực lắc đầu quầy quậy.
Theo quan sát của chúng tôi, “ngôi nhà ma” thực chất là một khu nghỉ dưỡng và vui chơi giải trí cũ nhưng nay bị bỏ hoang. Xung quanh khuôn viên có trưng bày đá và cây cảnh, phía ngoài sân còn có vài chiếc xích đu nằm chỏng chơ. Toàn bộ khu nhà khá rộng, có 2 tầng với đầy đủ các công trình phục vụ sinh hoạt.
Bên trong ngôi nhà
Tầng dưới ngôi nhà là một phòng khách lớn, ngoài ra còn có các phòng nhỏ được phân ra như các phòng nghỉ. Tầng trên được lát bằng gỗ và tre, khá rộng.
Một điều dễ nhận thấy là toàn bộ khu nhà đều bị phủ lớp bụi khá dày, mạng nhện chăng đầy và bốc lên mùi ẩm mốc. Trong nhà còn có các vỏ chai rượu xếp đầy trên vách tường. Trên mặt bàn để giữa phòng còn vương vãi vài đồ vật, trong đó có cả nến và vàng hương.
Vương vãi đồ vật, trong đó có cả nến và vàng hương.
Đặc biệt, ở góc phòng có một chiếc tủ kính khá lớn, bên trong chia thành từng ngăn. Trong tủ bày rất nhiều những đồ vật cổ như bát đĩa, hũ, vò,…
 
 
Vén màn bí ẩn
Chúng tôi đã gặp anh Lương Đình Thái (trú tại thôn Bá Lam 2, xã Cao Thắng). Nhà anh cách “ngôi nhà ma” khoảng 700m. Anh Thái cho biết: “Tôi thầu hơn 2 ha ở khu rừng đồi này để làm trang trại trồng vải và nhãn đã được hơn 10 năm nay. Khi tôi đến, khu nhà bỏ hoang trên chưa có, mãi sau này người chủ mới đến nhận thầu và xây dựng”.
Cũng theo anh Thái, trước kia đây là một khu nhà hàng ẩm thực kết hợp với nghỉ ngơi và vui chơi giải trí theo kiểu nhà vườn sinh thái. Người chủ của khu nhà trên là người Hà Nội, mà theo anh Thái là “một đại gia có máu mặt”.
Bên trong ngôi nhà
 “Khu nhà bỏ hoang đã hơn một năm nay, không ai đến ở hay dọn dẹp gì cả. Tôi nghe nói lý do họ chuyển đi là do đã hết thời hạn hợp đồng cho thuê đất”, anh Thái nói.
Về tin đồn trong dư luận cho rằng đây là “ngôi nhà ma”, anh Thái cho biết anh không hề nghe nói đến chuyện đó. “Có thể đó là do dư luận đồn đại thế, đây làm gì có. Tôi ở đây cả chục năm, có thấy gì đâu”, anh Thái khẳng định.
Anh Thái giải thích những “hiện tượng lỳ lạ” trong ngôi nhà hoang: “Chính tôi cũng từng bị đánh lừa và một lần phải chạy “bán sống bán chết” vì sợ. Nhưng sau vài lần tôi đã cố gắng đứng lại theo dõi và phát hiện ra những hiện tượng “bất bình thường” kia lại… rất bình thường.
Bóng ma mà mọi người nhìn thấy thực ra là đom đóm, còn những “tiếng hú” vọng ra từ ngôi nhà chỉ là tiếng gió thổi vào những ống tre nứa và những chiếc chuông gió, vì vách tường tầng hai của ngôi nhà làm bằng các ống tre và trước cửa có treo các chuông gió.
Hiện tượng này dễ thấy nhất vào những buổi trời động mưa. Ở đây rậm rạp nên rất nhiều đom đóm, mỗi khi mưa xong, đom đóm thường kết thành những đàn lớn rồi bay khắp nơi, nhìn từ xa như bóng người. Người lạ mới nhìn sẽ hốt hoảng, chúng tôi thì quen rồi. Nhà tôi mỗi khi mưa xong, đom đóm bay vào cả đàn lớn”.
Bát đĩa cổ (?) trong "ngôi nhà ma"
Về những chiếc bát đĩa cổ (?) còn để lại, anh Thái cho biết nó chỉ mang tính chất trang trí, vì chủ nhà chưa có điều kiện để chuyển đi nên đã để lại và ngỏ ý gửi hàng xóm trông giúp. “Chuyện có người “gặp họa” do lấy đĩa cổ có lẽ chỉ là những tai nạn xảy ra ngẫu nhiên mà thôi, làm gì có ma mãnh gì”, anh Thái nói.
Trao đổi với phóng viên, đại diện văn phòng UBND xã Cao Thắng cũng cho biết, khu nhà trên bỏ hoang vì chủ nhà đã chuyển đi do đã hết hạn hợp đồng thuê đất. Ngoài ra, chuyện “ngôi nhà ma” chỉ là tin đồn, không có thực.
Theo Tuấn Linh - Nguyễn Hằng

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012


Hoang mang vì rắn hổ chúa quấn nhau chết ở đền Cây Chay
Người dân phát hiện nhiều con rắn hổ chúa chết ở gần đền Cây Chay, con lớn nhất nặng khoảng 7kg, con nhỏ nhất cũng khoảng 2kg.
Mới đây, anh Thái ở xã Phú Phong (huyện Hương Khê) phát hiện một số con rắn hổ chúa to, chết rải rác ngay trước cửa đền Cây Chay.

Người dân phát hiện nhiều con rắn hổ chúa chết cạnh khu vực đền Cây Chay này.
Ông Nguyễn Văn Trác (78 tuổi), Trưởng ban nghi lễ đền Cây Chay cho hay: “Nghe người ta nói thì nhiều rắn hổ chúa chết nhưng tôi chỉ biết có 6 con rắn đã chết và trôi dạt về đền Cây Chay hôm 15/4. Cũng vì rắn chết trước cửa đền nên người dân hiếu kỳ đã đến xem rất đông, khiến nơi thanh tịnh này trở nên xáo trộn”.
Được biết, đền Cây Chay thờ Đức Thánh sông Tiêm, vốn rất linh thiêng. Từ năm 2000 đến nay, người dân đến đây dâng hương nhiều hơn. Vì vào năm đó, có một con rắn hổ chúa cụt đuôi đã đẻ ra 12 quả trứng ngay tại cổng đền và 12 con rắn ra đời.
Đền nằm cạnh sông Tiêm nên buổi trưa, lũ rắn hay ra phơi nắng nơi cửa đền này. Nhiều người dân vẫn xem những con rắn này là biểu tượng của tâm linh, gọi là rắn thần, không ai dám bắt.

Hai con rắn hổ chúa lớn quấn vào nhau cùng chết.
"Những con rắn vừa chết ở đây lại lớn hơn nhiều so với rắn đang sinh sống tại đền mà tôi đã bắt gặp” ông Trác cho biết thêm.
Ông Nguyễn Văn Thống, Phó Công an xã Phú Phong xác nhận: “Tôi có nghe tin, ngày 15/4, có một cặp vợ chồng đến đây để lấy mấy con rắn về nấu cao. Nhưng khi họ mới nhặt lên thì thấy máu trong con rắn phun ra nên chạy vội vàng vào đền thắp hương xin ‘bề trên’ tha vì lỡ dại. Tuy nhiên, cũng có nhiều chuyện mê tín khác không đáng tin cậy”.
Việc rắn hổ chúa chết  gần khu vực đền là có thật, nhưng nguyên nhân vì đâu thì chưa rõ, người dân và chính quyền địa phương cần có cái nhìn khách quan để tránh thêu diệt, mê tín dị đoan đem lại ổn định trong dân cư.